Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

CHÙM THƠ TRẦN NGỌC DƯƠNG


KẺ DẠI KHỜ
            

Sao lại gọi người ta bằng chị
Kém người ta một chút có sao
Từ lâu rồi người ta ước ao
Nghe mình nói:
                      Chị ơi !
                                Em yêu chị!
Chị chẳng cần chiếc lá diêu bông
Em cũng đừng mất công tìm kiếm
Mọi báu vật trên đời quí hiếm
Đâu bằng những gì
                               mình dâng hiến cho nhau
Giàu nghèo sang hèn
                                có nghiã  lý chi đâu
Khi nụ cười của Phật tổ
                                    còn
                                          mang nặng  nỗi đau trần thế
Mình với ta
                  giữa cuộc đời dâu bể
Chỉ biết yêu

                  như những kẻ dại khờ





TÌM

Khi thấy lũ bạn đùa gán ghép
Tôi tảng lờ như chẳng hề quen
Em kinh ngạc nhìn tôi không chớp
Tôi bồng bềnh trôi trong mắt em

Chiến tranh tàn phá quê hương tôi
Trang giấy học trò xé làm đôi
Nửa viết thơ tình không dám gửi
Nửa viết đơn bù tuổi lên đường

Tuổi thanh xuân đi khắp chiến trường
Cồn cào trong dạ nỗi nhớ thương
Thi thoảng trong mơ tôi bắt gặp
Mái tóc ai vương cánh phượng hồng

Về thăm trường cũ tôi gặp lại
Em không còn nhận được ra tôi
Ngập ngừng em hỏi anh bộ đội
Lớp đã tan rồi anh tìm ai?

Có phải cô bạn học năm xưa?
Hay cùng tôi nói chuyện vu vơ
Ngày ngày hai buổi thường giáp mặt
Vẫn cứ ngóng trông cứ đợi chờ

Có một buổi chiều như chiều nay
Tiếng kẻng tan trường đàn bướm bay
Nhởn nhơ hai đứa trên đồi vắng
Vô tình đôi má đỏ hây hây

Lớp đã tan rồi anh tìm ai?
Tìm ai nào biết có ai hay?
Bâng quơ tôi đáp chào cô giáo
Cô đoán hộ xem tôi tìm ai.



DẪU


Dẫu biết hoa đào cánh  mong manh
Sớm lìa thân khi nở hết mình
Vẫn muốn gió xuân rung nhè nhẹ
Để hoa còn giã biệt chồi xanh

Dẫu biết mai là ngày tận thế
Sự sống thành cát bụi mà thôi
Vẫn trồng một mầm cây nhỏ bé
Góp mầu xanh chút xíu cho đời

Dẫu biết anh nghèo lại vô danh
Đời nhiều đắng cay ít ngọt lành
Sao em vẫn dại khờ nhào đến
Yêu là yêu dâng hiến hết mình



 OẲN TÙ TÌ

Mới gặp em gọi tôi là bác
Tôi gật đầu  đồng ý với em
Lúc tắm biển em khen phong độ
Bọn thanh niên không đứa nào bằng
Chẳng chút ngập ngừng em đề nghị
Cháu muốn chú  dạy em tập bơi
Tối quẩn quanh chỉ còn hai đứa
Oẳn tù tì em ngã vào tôi
                              




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét