Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

CHÙM THƠ TRẦN NGỌC PHƯỢNG

TTNcom: Trang thơ "Thơ trăm nhà" vừa mở chiều qua, chúng tôi đã nhận được chùm thơ của anh Trần Ngọc Phượng - một CCB - từ Sài Gòn gửi ra. Xin giới thiệu với trăm nhà...



LỜI MẸ

 
Cha con
Hy sinh ở Điện Biên
Lịch sử đã kết vành hoa đỏ
Anh con
Bỏ mình nơi Thành Cổ
Sông Thạch Hãn
Hè về
Hoa phượng rãi đầy sông
Con ngã xuống
Nơi biên cương
Đánh bọn giặc
Lẻn vào nửa đêm
Như môt bày ác quỹ
Giết người, cướp của hiếp dâm
Khi đất nước
Ngàn cân treo sợi tóc
Máu xương con gìn giữ núi sông này

Đừng buồn con ơi
Nếu kỷ niệm hôm nay
Đất trời còn im ắng
Hương khói bay
Trong lòng người im lặng
Lịch sử công bắng , không thể lãng quên
Dòng chảy bốn ngàn năm
Không thể nào tắc nghẽn
Tháng 2/2017


HOA BẰNG LĂNG THÁNG TƯ

Nắng nhảy nhót trên con đường đất đỏ
Rừng cao su loang lổ hố bom
Tháng tư ấy tiến vào thành phố
Bạn nằm đây hoa nở tím bằng lăng
Ngày thống nhất vỡ oà hạnh phúc
Khắp phố phường đỏ rợp cờ sao
Người ôm người, khóc cười trong nước mắt
Nén trong lòng những vết cắt thương đau
Tháng tư về trào bao cảm xúc
Những ai còn, ai mất ? Người xưa
Đã quen rồi nắng cuối mùa cháy rực
Vẫn khát khao cơn mưa mát đầu mùa
Hoa loa kèn gọi hồn ai thức dậy
Phượng xốn xang thắp lửa gọi hè về
Bốn mươi năm rồi còn ngổn ngang như vậy
Giặc trong ngoài xâu xé phân chia
Gặp mặt nhau, buồn vui, mừng tủi
Những lính già khao khát chờ mong
Ngày chiến thắng những bất công nghèo đói
Nơi bạn nằm hoa nở tím thuỷ chung
                                     
                              4/2017
HỒN ĐẤT

Đất nơi chôn nhau cắt rốn
Bao đời mẹ cuốc, tay cầy
Ruộng vườn nên bờ nên luống
Đồng vàng thả cánh cò bay
Nước có biên cương lãnh thổ
Nhà có phên dậu hàng cau
Đất xây hầm chông, thành luỹ
Thấm bao xương trắng máu đào
Đất mang tên làng tên xã
Thấm vào tiếng nói lời ca
Hạt gạo nuôi ta từ bé
Ngọt ngào sữa mẹ phù sa
Mỗi khi quốc gia lâm nạn
Tiếc gì da thịt ,tấm thân
Hiến đất mở đường ra trận
Mở lòng che chở đoàn quân
Đừng tưởng hiền lành như đất
Đất mang núi lửa trong lòng
Những kẻ tham tàn cướp giật
Coi chừng đất nổi bão giông
Ta về tắm mát dòng sông 
Úp măt vào lòng đất mẹ
Đất ơi Ngàn đời vẫn thế
Nghĩa tình gắn bó thuỷ chung



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét